Hellfire Club, đồi Montpelier: Phế tích kỳ bí nhất Dublin
Tọa lạc trên đỉnh đồi Montpelier ở vùng núi Dublin, Hellfire Club là căn nhà săn bắn bỏ mái thế kỷ 18 huyền thoại, với tầm nhìn toàn cảnh vịnh Dublin tuyệt đẹp. Miễn phí tham quan, nơi này thưởng cho bạn chuyến leo núi ngắn nhưng dốc, phong cảnh và bầu không khí khó nơi nào gần thành phố sánh được.
Thông tin nhanh
- Vị trí
- Đồi Montpelier, Rathfarnham, Nam Dublin, dãy núi Dublin
- Đi lại
- Đi ô tô theo đường R115 (bãi đỗ xe 70 chỗ tại chỗ); không có phương tiện công cộng trực tiếp đến lối vào đường mòn
- Thời gian tham quan
- 2–3 tiếng cả leo lên và xuống
- Chi phí
- Miễn phí vào cửa
- Phù hợp với
- Người leo núi, yêu thích lịch sử, đam mê nhiếp ảnh và ai muốn ngắm thành phố từ góc nhìn khác biệt

Hellfire Club thực chất là gì?
Hellfire Club trên đồi Montpelier không phải là tòa nhà đang sử dụng, cũng không phải bảo tàng hay điểm tham quan bán vé. Đây là một phế tích ngoài trời: phần khung đá không mái nằm ở độ cao khoảng 383 mét trên mực nước biển ở dãy núi Dublin, cách trung tâm thành phố khoảng 10–11 km về phía nam. Địa điểm này hút khách nhờ sự kết hợp giữa cảm giác đi bộ thực sự, nét lịch sử kỳ lạ của thế kỷ 18 và một trong những góc nhìn rộng lớn nhất bao quát toàn Dublin, vịnh và nếu trời quang còn thấy cả dãy Wicklow ở xa.
Công trình bạn thấy ngày nay được xây vào khoảng năm 1725 bởi William Conolly, Chủ tịch Hạ viện Ireland và là một trong những người giàu nhất nước.[9] Ông dựng nơi này làm nhà săn bắn. Khu đất ban đầu không trống: một ngôi mộ cổ Neolithic cùng đống đất đá đã sẵn ngự trên đỉnh, và người ta kể rằng thợ xây của Conolly còn dùng đá từ di tích tiền sử ấy làm nguyên liệu.[9] Có do truyền thuyết hay hậu quả thật, căn nhà nhanh chóng mất mái, được cho là do bão phá hỏng. Từ đó đến nay vẫn như vậy.
Tên tiếng Ireland của nơi này đôi khi ghi lại là Club Thine Ifreann, dịch nghĩa sát.[9] Tòa nhà từng là điểm tụ họp lỏng lẻo của một nhóm tinh hoa Dublin thế kỷ 18 đến đây uống rượu và làm điều táo tợn. Chuyện về nghi lễ quỷ Satan, mèo đen, chơi bài với quỷ ngày càng gắn với nơi này. Giới sử học nghi ngờ phần lớn những giai thoại đó nhưng chính chúng đã tạo nên thanh danh lâu dài của phế tích này.
ℹ️ Nên biết
Giờ mở cửa: tháng 3 – tháng 10 từ 7:00–21:00; tháng 11 – tháng 3 từ 7:00–17:00.[1][2][4] Tham quan miễn phí. Bãi đỗ xe 70 chỗ và chỗ để xe đạp có ngay đầu đường mòn, sát đường R115.
Đường leo lên: Bạn sẽ trải nghiệm gì?
Từ bãi đậu xe leo lên đỉnh mất chừng 30 đến 45 phút nếu đi đều. Đường mòn rõ nét nhưng trơn trượt khi ướt, mà khu núi Dublin này lại hay gặp mưa và sương mù. Lối đi men qua rừng thông trồng áp đặt trước khi mở ra vùng thạch nam và cây kim tước, gió thổi ràn rạt khi gần tới.
Hãy đi giày thật chắc. Đoạn dưới cây có nhiều rễ nổi, gần đỉnh lại lầy lội, giày thể thao thường không hợp chút nào nhất là từ tháng 10 đến tháng 4. Dù mùa nào cũng nên mang nhiều lớp đồ: trên đỉnh có thể lạnh hơn thành phố mấy độ và mây có thể tràn về rất nhanh từ phía tây.
⚠️ Nên bỏ qua
Đường mòn rất dễ bùn ngập sau mưa. Đi ủng chống nước quanh năm là tối ưu. Đừng chỉ dựa vào sóng điện thoại khi leo gần đỉnh – hãy tải trước bản đồ ngoại tuyến.
Đường leo không quá khó kỹ thuật nhưng dốc liên tục nên bạn có cảm giác thật sự leo núi chứ không phải dạo bộ. Trẻ em quen địa hình gồ ghề có thể đi được; nhưng xe đẩy/xe lăn thì không thể. Không có lối nào lên đỉnh dành cho người khuyết tật.
Trên đỉnh: Cảnh đẹp, phế tích và lớp tiền sử bí ẩn
Những ngày mây thấp, bạn chỉ thấy tường đá phủ sương, không thấy được gì xa hơn. Khi trời quang, phần thưởng đến tức thì: Dublin hiện ra phía dưới như một bức tranh lớn, vịnh phía đông hắt sáng, đồng bằng ven biển chuyển dần sang dãy phố mọc dày của thành phố. Trời thật quang, thậm chí còn có thể nhìn thấy bờ biển xứ Wales, tuy chỉ hiếm hoi lắm.
Phế tích khá nhỏ gọn. Tường nhà săn bắn vẫn còn đứng khá cao, bạn có thể đi xuyên qua phần khung – nơi này đã được gắn cầu thang bê tông và tay vịn sắt ở cửa sổ trên vì lý do an toàn.[4][9] Không hề có bảng hướng dẫn bên trong. Khi để ý kỹ, bạn sẽ thấy tàn tích khảo cổ cổ hơn dưới chân: dấu vết bị xáo trộn của mộ đá và gò đất thời kỳ đồ đá mới mà căn nhà một phần xây chồng lên.[9] Những gì còn lại từ thời tiền sử trước khi Conolly xây nhà tới vài nghìn năm, khiến nơi này thêm phần sâu lắng.
Để hiểu thêm về bối cảnh lịch sử, Hellfire Club nằm ở rìa vùng phong cảnh trải dài tới Wicklow Mountains National Park về phía nam. Tuyến đường dài Dublin Mountains Way cũng đi qua khu vực này, bạn hoàn toàn có thể kết hợp Montpelier Hill vào hành trình dài hơn.
Trải nghiệm thay đổi theo thời gian và mùa
Sáng sớm mùa hè là thời điểm ánh sáng đẹp nhất để chụp ảnh và đường mòn vẫn rất vắng. Bạn sẽ thấy thành phố ẩn hiện dưới màn sương nhẹ, lối lên vùng thạch nam quanh đỉnh phảng phất mùi đất ẩm và hoa kim tước. Đến trước 9h sáng ngày thường tháng 6–7, bạn gần như có đỉnh núi cho riêng mình.
Từ giữa sáng cuối tuần, bãi đỗ xe mau chóng chật kín. Gia đình, người chạy bộ, dắt chó đi dạo, nhóm thanh thiếu niên thích truyền thuyết cùng đổ về đường mòn. Không khí quanh phế tích chuyển sang sôi động chứ bớt tĩnh lặng. Không hẳn là điểm trừ, nhưng bạn nên biết trước.
Mùa đông, nơi này như biến thành một thế giới khác. Cây lá trơ trụi, ánh sáng phẳng và yếu, quanh đồi thạch nam chuyển từ xanh sang tím nâu. Sương mù bám trên đỉnh nhiều giờ. Nếu bạn chuẩn bị sẵn, không khí thật sự âm u, rất hợp với tiếng tăm của địa điểm này. Còn nếu bạn theo đuổi cảnh quan toàn cảnh, mùa đông là chơi trò “đỏ đen”.
Bạn nên hiểu rõ nhịp điệu thời tiết núi Dublin trước khi đến đây. Hướng dẫn về thời điểm tốt nhất để thăm Dublin giải thích chi tiết về khí hậu chung khu vực thành phố và vùng lân cận, rất hữu ích khi lên kế hoạch thăm Montpelier Hill.
Chụp ảnh ở Hellfire Club
Phế tích lên hình rất ấn tượng cả bên trong lẫn ngoài. Góc ảnh đẹp nhất thường lấy khung đá lởm chởm dưới bầu trời mở, hoặc tận dụng cửa sổ/cửa ra vào như ô cửa đóng khung cảnh thành phố phía xa. Ống góc rộng rất hợp với tòa nhà nhỏ gọn này.
Giờ vàng buổi chiều, khi mặt trời ngả về núi phía tây chiếu bóng dài trên thảm thạch nam, tạo nên sắc màu ấm áp nhất. Mùa xuân và thu đèn trời cũng thấp lâu, rất thuận tiện chụp. Bạn nhớ kiểm tra giờ hoàng hôn trước chuyến đi, và chừa thời gian xuống núi an toàn trước khi trời tối vì đường mòn không có đèn.
💡 Mẹo từ dân địa phương
Mẹo chụp ảnh: Để có ảnh silhouette huyền bí với tòa phế tích, bạn hãy đứng phía đông của công trình vào cuối chiều, mặt trời sau lưng. Phần khung mái không lợp nổi bật lên nền trời là góc hình đặc trưng nơi này.
Đường đi và thông tin thực tế
Sự thật là Hellfire Club thuận tiện nhất khi đi ô tô. Bãi đỗ xe ở lối vào đường mòn sát đường R115, sức chứa khoảng 70 xe, chỗ để xe đạp sẵn có.[2][4] Cuối tuần mùa hè đông khách, bãi xe có thể hết chỗ từ sáng muộn. Đến trước 9h sáng hoặc sau 4h chiều sẽ tránh được cảnh tắc nghẽn nhiều nhất.
Không có xe buýt công cộng hàng ngày đến tận lối mòn, nhưng dịch vụ Local Link Kildare South Dublin thứ Bảy (tuyến SD4 Tibradden Wood – Tallaght) nay dừng ở Hell Fire Club/Massy’s Estate và Cruagh Wood.[2] Nhiều bạn chọn đi xe buýt thường từ trung tâm ra Rathfarnham hoặc Tallaght rồi đi bộ hoặc đạp xe tiếp, nhưng như vậy sẽ phải tính thêm kha khá thời gian và nghiên cứu cung đường.
Nếu bạn định kết hợp Hellfire Club với các điểm khác, hướng dẫn về đi bộ đường dài gần Dublin gợi ý nhiều đường leo khác và điểm xuất phát ở toàn dãy núi Dublin phù hợp kết hợp chuyến đi tới Montpelier Hill.
Ai nên và không nên đến đây?
Hellfire Club rất hợp với những ai thích trải nghiệm thiên nhiên thực sự kết hợp với lịch sử và cảnh quan. Đặc biệt lý tưởng nếu bạn có 2–3 tiếng rảnh và muốn một điểm đến khác lạ bên ngoài các hoạt động văn hóa trong nhà ở thành phố.
Đây không phù hợp nếu bạn không thể leo bộ 30–45 phút lên dốc, hoặc mong chờ một điểm di sản trình bày bài bản, nhiều hướng dẫn, bảng thông tin và tiện nghi. Ở đây không có nhà vệ sinh, không quán cà phê, cũng không chỗ trú ngoài chỗ phế tích tự nhiên. Nếu bạn ưu tiên sự tiện, thoải mái, nên bỏ qua điểm này.
Nếu bạn muốn không gian xanh dễ tiếp cận hơn gần trung tâm, St Stephen's Green cùng Vườn Thực vật Quốc gia đều là công viên xanh sạch, không cần leo núi. Nếu thích di sản có tổ chức ngoài thành phố, Malahide Castle là lựa chọn đầy đủ tiện nghi hơn hẳn.
Mẹo từ người trong cuộc
- Bãi đỗ xe rất nhanh hết chỗ vào cuối tuần mùa hè. Đến trước 9h sáng hoặc sau 4h chiều sẽ dễ tìm chỗ mà không mất công quay vòng.
- Hãy mang theo nước uống và đồ ăn nhẹ. Đường leo không dài nhưng gió trên đỉnh khiến cảm giác vất vả hơn hẳn so với độ cao, nhất là vào mùa lạnh.
- Khu này mở quanh năm, nhưng từ tháng 11 đến tháng 3 bãi đậu xe đóng lúc 5h chiều.[1][2][4] Nhớ xuống núi trước trời tối: đoạn rừng không có đèn chiếu sáng.
- Phế tích không được quây lại hay bán vé, nên bạn có thể khám phá tự do quanh di tích. Hãy cẩn thận với các khối đá: tòa nhà này thực sự đã rất cũ và có chỗ khá yếu ớt.
- Ngày trong vắt, hãy nhìn về phía đông bắc từ đỉnh để thấy toàn cảnh vịnh Dublin từ Howth Head đến Killiney Hill. Chuyến đi đáng công nhất vào ngày quang mây.
Hellfire Club, đồi Montpelier phù hợp với ai?
- Người thích đi bộ đường dài muốn một chuyến ngắn ý nghĩa gần Dublin
- Người đam mê lịch sử quan tâm giới quý tộc Ireland thế kỷ 18 và khảo cổ tiền sử
- Nhiếp ảnh gia tìm kiếm góc nhìn thành phố cao với tiền cảnh kiến trúc đặc biệt
- Ai cần thoát khỏi không khí đô thị mà không phải đi xa cả ngày
- Gia đình có con lớn quen với địa hình gồ ghề, nhiều đá
Điểm tham quan lân cận
Kết hợp chuyến thăm với:
- Abbey Theatre
Thành lập năm 1904 bởi W.B. Yeats và Lady Gregory, Abbey Theatre là Nhà hát Quốc gia Ireland, một trong những sân khấu có giá trị lịch sử lớn nhất của thế giới nói tiếng Anh. Nhà hát nằm trên phố Lower Abbey, ngay trung tâm Dublin và vẫn liên tục trình diễn các tác phẩm mới của Ireland cùng những vở kinh điển định nghĩa bản sắc dân tộc này.
- Blessington Street Basin
Từng là hồ chứa Royal George cung cấp nước cho phía bắc Dublin, nay Blessington Street Basin là công viên miễn phí ở Phibsborough. Hồ trung tâm, nhà gác cổng kiểu Tudor và chim trời biến nơi đây thành điểm xanh yên tĩnh hiếm có chỉ cách trung tâm thành phố một đoạn đi bộ.
- Casino Marino
Casino Marino là lầu giải trí kiểu Tân Cổ điển thế kỷ 18 ở phía bắc Dublin, do Sir William Chambers thiết kế cho Bá tước Charlemont. Bên ngoài khiêm tốn nhưng bên trong là 16 phòng trải trên ba tầng, một tuyệt tác đánh lừa thị giác khiến du khách mãi ngỡ ngàng. Chỉ có thể tham quan qua tour hướng dẫn; giá vé từ 3€ cho trẻ em, sinh viên và 5€ cho người lớn.
- Lối đi bộ ven biển Clontarf
Lối đi bộ Clontarf kéo dài 4,5km dọc vịnh Dublin từ Fairview đến Bull Wall ở Dollymount. Bạn vừa ngắm biển rộng lớn, vừa chiêm ngưỡng nghệ thuật công cộng và có lối xe đạp riêng. Ghé bất cứ lúc nào cũng miễn phí, đường phẳng dễ đi, cảnh biển mở rộng cực kỳ thoáng ngay gần trung tâm thành phố.